Monday, October 8, 2012

Bản đồ tỉnh Tiền Giang

Tiền Giang là một tỉnh ven biển đồng bằng sông Cửu Long, miền Nam Việt Nam.


Vị trí

Tiền Giang nằm trong tọa độ 105°50’–106°45’ đông và bắc. Phía bắc và đông bắc giáp tỉnh Long An, phía tây giáp tỉnh Đồng Tháp, phía nam giáp tỉnh Bến Tre và tỉnh Vĩnh Long, phía đông giáp Biển Đông. Được chính phủ quy hoạch là một trong 8 tỉnh kinh tế trọng điểm phía Nam.
Tiền Giang nằm trải dọc trên bờ Bắc sông Tiền (một nhánh của sông Mê Kông) với chiều dài 120 km. Nhờ vị trí hết sức thuận lợi nên Tiền Giang đã trở thành trung tâm văn hóa chính trị của cả ĐBSCL[cần dẫn nguồn], là địa bàn trung chuyển hết sức quan trọng gắn cả miền Tây Nam Bộ. Vị trí như vậy giúp Tiền Giang sớm trở thành một tỉnh có nền kinh tế phát hàng đầu trong khu vực miền Tây Nam Bộ và vùng kinh tế trọng điểm phía nam

Địa hình - đất đai - Bờ biển

Tiền Giang có địa hình bằng phẳng.[1]
Diện tích tự nhiên: 2.366,63 km². Đất phù sa trung tính, ít chua dọc sông Tiền, chiếm khoảng 53% diện tích toàn tỉnh, thích hợp cho trồng cây ăn trái.[2]
Bờ biển dài 32 km với hàng ngàn ha bãi bồi ven biển, nhiều lợi thế trong nuôi trồng các loài thủy hải sản (nghêu, tôm, cua...) và phát triển kinh tế biển.
Sản lượng cây trồng vật nuôi đứng đầu vùng ĐBSCL, với diện tích cây ăn trái vào loại bậc nhất của vùng với nhiều loại trái cây đặc sản như: xoài cát Hòa Lộc, bưởi Long Cổ Cò (Cái Bè), mận An Phước, xoài Cát Chu, vú sữa Lò Rèn Vĩnh Kim (Châu Thành), sầu riêng Ngũ Hiệp (Cai Lậy), thanh long (xã Quơn Long - Chợ Gạo), dưa hấu và sơri (TX Gò Công), khóm Tân Lập (Tân Phước),... và nhiều vùng chuyên canh trái cây đặc sản của tỉnh như: vùng trái cây ở Cai Lậy, vùng chuyên canh trái cây ở Hòa Khánh - An Hữu (Cái Bè), vùng cam sành ở HTX cây ăn trái ở Mỹ Lương (Cái Bè), HTX bưởi lông, da xanh Cổ Cò (An Thái Đông, Cái Bè), vùng chuyên canh thanh long xã Quơn Long-Chợ Gạo...

Khí hậu

Khí hậu chia làm 2 mùa rõ rệt: mùa khô tháng 12 đến tháng 4 và mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 11. Nhiệt độ hàng năm khoảng 27 °C; lượng mưa hằng năm khoảng 1.467 mm.

Hành chính

Tiền Giang có 10 đơn vị hành chính gồm 1 thành phố loại 2 (được chính phủ công nhận vào năm 2005 và hướng tới đô thị loại I vào năm 2015), 1 thị xã loại IV và 8 huyện[3]. Năm 2009, được quy hoạch gồm 1 thành phố chuẩn loại 2 là TP Mỹ Tho và 1 thị xã là Thị xã Gò Công.
  1. Thành phố Mỹ Tho, gồm 11 phường và 6 xã, là đô thị loại 2 năm 2005 và sẽ là loại 1 vào năm 2015 với vai trò là hạt nhân của tỉnh và trung tâm 6 tỉnh phía bắc sông Tiền và được chính phủ quy hoạch là 1 trong những thành phố chủ lực của vùng đô thị mới vùng Thành phố Hồ Chí Minh sẽ được chính phủ quy hoạch vào năm 2020 định hướng 2025.
  2. Huyện Cái Bè, gồm 24 xã và 1 thị trấn Cái Bè), huyện lị là thị trấn Cái Bè.
  3. Thị xã Gò Công, gồm 5 phường và 7 xã, là đô thị loại 4, hướng tới đô thị loại 3 vào năm 2010.
  4. Huyện Gò Công Đông, gồm 2 thị trấn và 11 xã, huyện lị là thị trấn Tân Hòa và thị trấn Vàm Láng.
  5. Huyện Gò Công Tây, gồm 1 thị trấn và 12 xã, huyện lị là thị trấn Vĩnh Bình.
  6. Huyện Chợ Gạo, gồm 1 thị trấn và 18 xã, huyện lị là thị trấn Chợ Gạo.
  7. Huyện Châu Thành, gồm 1 thị trấn và 22 xã, huyện lị là thị trấn Tân Hiệp.
  8. Huyện Tân Phước, gồm 1 thị trấn và 12 xã, huyện lị là thị trấn Mỹ Phước.
  9. Huyện Cai Lậy, gồm 1 thị trấn và 27 xã, dự kiến thành lập thị xã Cai Lậy.
  10. Huyện Tân Phú Đông, gồm 6 xã, thành lập vào năm 2008.
Tỉnh Tiền Giang có 169 đơn vị cấp xã[4] gồm 16 phường, 8 thị trấn và 142 xã.[5]
Với định hướng phát triển xã hội của tỉnh Tiền Giang và theo quy hoạch tổng thể phát triển KT-XH của Chính phủ giai đoạn 2015 - 2020 và theo công văn của UBND tỉnh Tiền Giang: thành phố Mỹ Tho đã mở rộng 8.000 hecta với mật độ dân số khá cao đạt đúng tiêu chí của thành phố loại 2 và hướng tới loại 1 với hơn 19 phường và 5 xã ven với trung tâm là khu vực nội ô cũ của TP.Mỹ Tho và 3 khu đô thị trung tâm mới ở Trung Lương, Trung An và trung tâm công nghiệp Bình Tạo với chức năng gắn liền với Vùng đô thị mới Hồ Chí Minh và Vùng Kinh tế Trọng điểm phía Nam

Lịch sử

Thời phong kiến

Trước thế kỷ XVII, đất Tiền Giang thuộc Chân Lạp.Vào đầu thế kỷ XVII, Jayajettha II lên ngôi ở Chân Lạp, để tạo ra một thế lực và liên minh mới đối trọng với nước Xiêm, ông tìm đến chúa Nguyễn qua cuộc hôn nhân với công chúa Ngọc Vạn. Mối quan hệ giữa hai nước ngày càng gắn bó. Khi Batom Reachea trở thành vua Chân Lạp (nhờ sự hỗ trợ của chúa Nguyễn), người Việt được phép đến định cư ở các vùng đất thuộc lãnh thổ nước này[6].
Từ thế kỷ XVII, vùng Tiền Giang được người Việt - từ miền Trung và miền Bắc, trong đó phần lớn là từ vùng Ngũ Quảng - đến khai hoang và định cư. Năm Nhâm Tý (1772), chúa Nguyễn Phước Thuần quyết định thành lập tại Mỹ Tho một đơn vị hành chánh mang tính quân quản là đạo Trường Đồn. Đứng đầu đạo Trường Đồn có một quan võ cấp Cai cơ (hoặc Cai đội), một quan văn cấp Thư ký và lực lượng tinh binh, thuộc binh. Lỵ sở đạo Trường Đồn đặt tại giồng Kiến Định (nay là khu vực thị trấn Tân Hiệp, huyện Châu Thành).
Năm Kỷ Hợi (1779), Nguyễn Phúc Ánh làm Nhiếp Quốc chính, cắt bớt địa giới các dinh Phiên Trấn, Trấn Biên và Long Hồ, kết hợp với đạo Trường Đồn để lập dinh Trường Đồn. Đặt các chức Lưu thủ, Ký lục, Cai bạ (toàn các quan văn) cai trị. Lỵ sở dinh Trường Đồn cũng đặt tại giồng Kiến Định như cũ. Dinh Trường Đồn được thành lập trên cơ sở là một “đạo” nên không có “phủ” mà chỉ có một “huyện”, đó là huyện Kiến Khương, gồm các thuộc Kiến Hưng, Kiến Hòa và Kiến Đăng.
Tháng giêng năm Canh Tý (1780), Nguyễn Phúc Ánh lên ngôi chúa. Năm sau, Nguyễn Phúc Ánh đổi tên dinh Trường Đồn thành dinh Trấn Định, dời lỵ sở về thôn Mỹ Chánh (Mỹ Tho). Từ đó, Mỹ Tho trở thành trung tâm chính trị, hành chính, quân sự, văn hoá và kinh tế của một vùng. Đời Gia Long (1802), đơn vị dinh được đổi thành trấn. Lúc bấy giờ ở Nam kỳ có 5 trấn: Biên Hoà, Phiên An, Định Tường, Vĩnh Long và Hà Tiên; lại đặt thêm thành Gia Định thống lĩnh 5 trấn này. Đất Tiền Giang bấy giờ thuộc trấn Định Tường. Trấn Định Tường có phủ Kiến An gồm ba huyện Kiến Hưng, Kiến Hoà và Kiến Đăng.
Năm Đinh Mão (1831), Minh Mạng đổi đơn vị “trấn” thành đơn vị “tỉnh” và bắt đầu xây dựng chế độ phong kiến theo mô hình trung ương tập quyền, xóa bỏ cấp “thành”, đặt ba tỉnh kiêm nhiếp, ba tỉnh phân hạt: tỉnh Gia Định kiêm nhiếp tỉnh Biên Hoà (phân hạt), tỉnh Vĩnh Long kiêm nhiếp tỉnh Định Tường (phân hạt), tỉnh An Giang kiêm nhiếp tỉnh Hà Tiên (phân hạt).

Thời Pháp thuộc

Thời Pháp thuộc, Pháp bỏ tỉnh và phủ huyện để thành lập các hạt tham biện, đất Tiền Giang thuộc hai tham biện Mỹ Tho và Gò Công. Năm 1899, lại đổi hạt tham biện thành tỉnh. Tỉnh Mỹ Tho có 3 trung tâm hành chính là Châu Thành, Cai Lậy và Chợ Gạo. Sau một thời gian, tỉnh Gò Công bị giải thể, thành lập quận Gò Công cùng với các quận mới là Cai Lậy, An Hoá, Cái Bè, Bến Tranh, Châu Thành, Chợ Gạo đều thuộc tỉnh Mỹ Tho[6] .

Thời Việt Nam Cộng hòa đến nay

Thời Việt Nam Cộng Hoà, chính quyền Sài Gòn thành lập tỉnh Định Tường gồm đất của hai tỉnh Mỹ Tho và Gò Công thời Pháp và thành lập tỉnh Gò Công mới. Trong thời kỳ này, chính quyền cũng đổi tên các quận của tỉnh Mỹ Tho trước đó. Năm 1976, thành lập tỉnh Tiền Giang trên cơ sở hợp nhất hai tỉnh Định Tường và Gò Công trước đó.
Trước năm 1994, Tiền Giang có 8 đơn vị hành chánh trực thuộc là: thành phố Mỹ Tho, thị xã Gò Công, huyện Cái Bè, huyện Cai Lậy, huyện Châu Thành, huyện Chợ Gạo, huyện Gò Công Đông, huyện Gò Công Tây.
Ngày 11 tháng 07 năm 1994, Chính phủ Việt Nam ban hành Nghị định số 68/CP[7], về việc thành lập huyện Tân Phước thuộc tỉnh Tiền Giang trên cơ sở tách một phần diện tích và dân số của các huyện Cai Lậy và Châu Thành. Huyện Tân Phước có diện tích là 32.991,44 ha, dân số là 42.031 người.
Ngày 21 tháng 01 năm 2008, Chính phủ Việt Nam ban hành Nghị định số 09/2008/NĐ-CP[8], về việc điều chỉnh địa giới hành chính huyện Gò Công Đông và Gò Công Tây để mở rộng thị xã Gò Công và thành lập huyện Tân Phú Đông, tỉnh Tiền Giang. Theo đó, thành lập huyện Tân Phú Đông thuộc tỉnh Tiền Giang trên cơ sở điều chỉnh 8.632,88 ha diện tích tự nhiên và 33.296 nhân khẩu của huyện Gò Công Tây (bao gồm toàn bộ diện tích tự nhiên và nhân khẩu của các xã: Tân Thới, Tân Phú, Phú Thạnh, Tân Thạnh); 11.575,43 ha diện tích tự nhiên và 9.630 nhân khẩu của huyện Gò Công Đông (bao gồm toàn bộ diện tích tự nhiên và nhân khẩu của xã Phú Đông và xã Phú Tân)[6] .
Huyện Tân Phú Đông có 20.208,31 ha diện tích tự nhiên và 42.926 nhân khẩu, có 6 đơn vị hành chính trực thuộc, gồm các xã: Phú Đông, Phú Tân, Tân Thới, Tân Phú, Tân Thạnh và Phú Thạnh. Sau khi điều chỉnh, tỉnh Tiền Giang có 248.177,21 ha diện tích tự nhiên và 1.707.432 nhân khẩu, có 10 đơn vị hành chính trực thuộc, gồm các huyện: Cái Bè, Cai Lậy, Châu Thành, Tân Phước, Chợ Gạo, Gò Công Tây, Gò Công Đông, Tân Phú Đông, thị xã Gò Công và thành phố Mỹ Tho.

Biển số xe

  • Huyện Cái Bè 63-B1 XXX.XX
  • Huyện Cai Lậy 63-B2 XXX.XX
  • Huyện Châu Thành 63-B3 XXX.XX
  • Huyện Chợ Gạo 63-B4 XXX.XX
  • Huyện Gò Công Tây 63-B5 XXX.XX
  • Thị xã Gò Công 63-B6 XXX.XX
  • Huyện Gò Công Đông 63-B7 XXX.XX
  • Huyện Tân Phú Đông 63-B8 XXX.XX
  • Huyện Tân Phước 63-B8 5XX.XX
  • Thành phố Mỹ THo 63-B9 XXX.XX

Dân cư

Dân số 1.670.216 người (điều tra dân số ngày 01/04/2009), mật độ 706 người/km². Số người trong độ tuổi lao động chiếm khoảng 72,9% dân số. Mật độ dân số ở thành thị khá cao nhưng chiếm cao nhất vẫn là trung tâm TP Mỹ Tho, TX Gò Công và thị trấn Cai Lậy.
  • Cai Lậy 305.906 người
  • Cái Bè: 287.035 người
  • Châu Thành: 259.408 người
  • Mỹ Tho: 181.367 người
  • Chợ Gạo: 182.177 người
  • Gò Công Đông: 140.275 người
  • Gò Công Tây: 124.889 người
  • Gò Công: 94.367 người
  • Tân Phước: 56.417 người
  • Tân Phú Đông: 40.430 người

Kinh tế

Đặc điểm

Là 1 trong 8 tỉnh, thành phố thuộc Vùng Kinh tế Trọng điểm phía nam. Thu nhập bình quân đầu người 866 USD/người/năm ở nông thôn và 1350 USD/người/năm ở thành thị (2008).
Năm 2007, Tiền Giang vươn lên đứng thứ 12 trong 64 tỉnh, thành cả nước về Chỉ số Năng lực Cạnh tranh. Cùng với việc 'nhảy vọt' 21 thứ hạng so với năm 2006, môi trường đầu tư của tỉnh đã được nhiều doanh nghiệp đánh giá tốt, có sức hấp dẫn cao. Số liệu minh chứng cho nhận định trên: trong năm 2007 toàn tỉnh có thêm 358 doanh nghiệp thuộc khối kinh tế dân doanh với số vốn đăng ký 1.664 tỷ đồng và có 222 doanh nghiệp đăng ký bổ sung ngành nghề với vốn đăng ký bổ sung là 421 tỷ đồng; như vậy, tổng năng lực tăng thêm của khối doanh nghiệp dân doanh trong năm 2007 là 2.085 tỷ đồng, gấp 2,6 lần tổng mức huy động đầu tư của kinh tế dân doanh năm 2006, chiếm xấp xỉ 1/3 tổng vốn đầu tư toàn xã hội huy động được trên địa bàn tỉnh (con số này của năm 2006 là 1/8), tính ra quy mô đầu tư mới của doanh nghiệp là 4,6 tỷ đồng, gấp hơn 2 lần quy mô đầu tư bình quân của doanh nghiệp dân doanh trong năm 2006... Rõ ràng, chưa có năm nào trong hơn thập niên gần đây mà đầu tư của tư nhân lại có sự đột biến cực lớn như thế. Từ đó đã góp phần tạo mức tăng khá cao của khu vực công nghiệp ngoài quốc doanh trong năm 2007 lên đến trên 49%.

Các khu công nghiệp trong tỉnh

  • Khu công nghiệp Mỹ Tho (79,14 ha): TP Mỹ Tho
  • Khu công nghiệp Tân Hương (197 ha): H.Châu Thành
  • Khu công nghiệp Long Giang (600 ha): H.Tân Phứơc
  • Khu công nghiệp tàu thủy Xoài Rạp (600 ha): H.Gò Công Đông
  • Khu công nghiệp Bình Đông (1000 ha):TX Gò Công
  • Khu công nghiệp dầu khí Tiền Giang (1000 ha): H.Gò Công Đông
  • Dự án các khu công nghiệp tập trung giai đoạn 2010-2015 có quy mô lớn như: KCN Đông Nam Tân Phước, KCN Bình Xuân, KCN tập trung ở Bắc Gò Công, cụm công nghiệp Tam Hiệp (Châu Thành), Long Định, CCN Bình Phúở TT. Bình Phú Cai Lậy, CCN Hòa Khánh (Cái Bè), CCN Bắc Mỹ Thuận(Hòa Hưng -Cái Bè)... Và hơn 10 cụm công nghiêp có quy mô lớn như: CCN An Thạnh, CCN Tân Mỹ Chánh, CCN Bình Đức, CCN Bình Xuân,... phân bố rộng khắp tất cả thị thành trong tỉnh.
Để đẩy mạnh thu hút đầu tư, tỉnh đã có nhiều giải pháp về cơ chế chính sách, về đầu tư hạ tầng, đào tạo nghề... nhằm tạo lập môi trường đầu tư thông thoáng, minh bạch và có sức hấp dẫn.
Tiền Giang là tỉnh vừa thuộc vùng ĐBSCL, vừa thuộc vùng kinh tế trọng điểm phía Nam, là 2 vùng kinh tế đang phát triển mạnh. Do nằm giữa 2 vùng kinh tế, nên Tiền Giang rất thuận lợi trong việc tiếp cận với nhiều dự án, lĩnh vực ngành nghề đầu tư, tiếp thu kiến thức khoa học, nâng cao trình độ công nghệ sản xuất, quản lý, điều hành sản xuất...
Tiền Giang đã và đang hình thành là một tỉnh công nghiệp có tốc dộ phát triển cực mạnh với tốc độ tăng trưởng khá cao đứng vào hạng nhất nhì trong khu vực với nhiều KCN, CCN tập trung với quy mô lớn và làm ăn có hiệu quả như: KCN Mỹ Tho, KCN Tân Hương, KCN Long Giang, KCN đóng tàu thủy Xoài Rạp,... và nhiều CCN tập trung có quy mô rộng đến trăm hecta như: CCN-TTCN Tân Mỹ Chánh, CCN khu vực Bình Đức, CCN An Thạnh,....

Cơ sở hạ tầng

Có mạng lưới viễn thông hiện đại[cần dẫn nguồn], đảm bảo thông tin liên lạc.
  • mạng truyền hình cáp :
 .HTVC
 .VCTV
 .TRUYỀN HÌNH KĨ THUẬT SỐ VTC
 .TRUYỀN HÌNH VỆ TINH DTH
  • Đài PT-TH Tiền Giang phát sóng 20h/ngày trên kênh 26UHF - THTG và FM 96.20 MHz cung cấp nhiều thông tin giải trí cho khán giả trong tỉnh và vùng ĐBSCL. Website: www.thtg.com.vn
  • Điện lưới quốc gia đến toàn bộ các xã, phường, thị trấn.
  • Nước sạch cung cấp đủ cho sản xuất và sinh hoạt[cần dẫn nguồn] (55.000m³/ngày đêm) cho các khu đô thị và các vùng nông thôn.
  • Mạng lưới giao thông đường bộ hoàn chỉnh. Mạng lưới đường thủy thuận lợi. Trục chính là sông Tiền với chiều dài 120 km chảy ngang qua tỉnh hướng về phía Nam và 30 km sông Soài Rạp ở phía Bắc, tạo điều kiện cho tỉnh trở thành điểm trung chuyển về giao thông đường sông từ các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long đi TP.Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Đông. Về phía Đông, đường biển từ huyện Gò Công Đông đến Bà Rịa-Vũng Tàu khoảng 40 km.
  • Cơ sở hạ tầng ngày càng hoàn thiện và khang trang hơn[cần dẫn nguồn] 100% xã có đường ô tô vào[cần dẫn nguồn] đến trung tâm của xã, hệ thống viển thông phủ rộng toàn tỉnh, số lượng thuê bao cố định lẫn di động ngày tăng cao và tăng một cách đột biến. Hệ thống INTERNET bao trùm tỉnh, mới đây Tổng công Ty viễn Thông Quân đội VIETTEL ký kết với Viettel Tiền Giang hình thành mạng Internet kết nối với tất cả các trường học trong toàn Tỉnh Tiền giang. Giai đoạn 2010-2015 tỉnh chú trọng đầu tư nâng cấp hệ thống cơ sở hạ tầng xây dựng cơ sở hạ tầng khang trang thuôc loại nhất nhì đồng bằng sông cửu long, xây dưng Thành Phố Mỹ Tho đạt chuẩn loại 2 và tiến tới loại 1, các đô thị nâng cấp lên tầm cao mới xây dựng giao thông, mỹ quan, hệ thống thương mại DV văn hóa, vui chơi giải trí, trung tâm thương mại đứng đầu 6 tỉnh phía bắc Sông Tiền nói riêng và đồng bằng. SCL nói chung gắn liền với trung tâm chính trị văn hóa bậc nhất của Tiền giang. Từ đó đưa Tiền giang ngang tầm với các tỉnh, thành phố trong vùng kinh tế trọng điểm phía nam.

Giáo dục

  • 1.Trường Đại học Tiền Giang
  • 2.Trường Cao đẳng Y tế Tiền Giang
  • 3.Trường Cao đẳng Nông nghiệp Nam Bộ
  • 4.Trường Trung học Bưu điện
  • 5. Trường Cao đẳng nghề
  • 6. Trường Trung cấp Văn hoá nghệ thuật
  • Tiền Giang là tỉnh có nền Giáo dục phát triển đồng bộ với mạng lưới các trường TH, THCS, THPT, ĐH, Trung cấp Nghề, phủ rộng khắp tỉnh. Tỉ lệ tốt nghiệp, phổ cập giáo dục,... luôn luôn đướng ở mức độ cao và có nhiều trường nổi tiếng và hình thành từ rất lâu đời như: THPT Nguyễn Đình Chiểu, THPT Cái Bè,...
Một số trường THPT nổi tiếng trong tỉnh như: THPT Chuyên Tiền Giang, THPT Nguyễn Đình Chiểu (College de Mỹ Tho), THPT Chợ Gạo, THPT Tân Hiệp, THPT Cái Bè, THPT Vĩnh Kim, THPT Phạm Thành Trung, THPT Thiên Hộ Dương, THPT Trương Định, THPT Đốc Binh Kiều, THPT Nam Kỳ Khởi Nghĩa, THPT Đoàn Thị Nghiệp,... Một số trường THCS trong tỉnh như: THCS Võ Việt Tân, THCS Xuân Diệu, THCS Vinh Kim, THCS Sông Thuận,THCS Dưỡng Điềm, Trường THCS Trừ Văn Thố, THCS Ấp Bắc, THCS Bình Ninh, THCS Mỹ Hạnh Trung, Trường THCS Tân Bình, Trường THCS Long Định,Trường THCS Long Trung, Trường THCS Hòa Hưng........

Trung tâm nghiên cứu

Tỉnh Tiền giang còn có Viện Nghiên cứu Cây Ăn Quả Miền Nam tọa lạc tại xã Long Định, huyện Châu Thành, và Trung tâm Bảo vệ thực vật Phía Nam tọa lạc tại Phường 1 Thành Phố Mỹ Tho.

Danh lam thắng cảnh - Du lịch

Là tỉnh có tiềm năng hàng đầu về du lịch. Hàng năm, lượng du khách đến đạt hơn 331.500 lượt.
Thế mạnh chủ yếu nhờ vào các di tích văn hóa lịch sử và sinh thái như: Gò Thành (thế kỷ 1 đến thế kỷ 6 sau công nguyên); di tích lịch sử Rạch Gầm-Xoài Mút, di tích Ấp Bắc, lũy Pháo Đài; nhiều lăng mộ và đền chùa: lăng Trương Định, lăng Hoàng Gia, lăng Tứ Kiệt, chùa Vĩnh Tràng, chùa Bửu Lâm, chùa Sắc Tứ, ...
Các điểm du lịch như: khu du lịch sinh thái Mekong Lodge, nhà cổ Đông Hòa Hiệp, vườn cây ăn quả ở cù lao Thới Sơn, Ngũ Hiệp, Trại rắn Đồng Tâm, khu sinh thái Đồng Tháp Mười, biển Gò Công.
Chợ nổi Cái Bè (Tiền Giang) là một trong hai chợ nổi nổi tiếng ở miền Tây Nam bộ (chợ nổi Phụng Hiệp - Cần Thơ và chợ nổi Cái Bè - Tiền Giang), có từ khoảng thế kỷ XVIII. Chợ nằm ở nơi giáp ranh giữa 3 tỉnh Vĩnh Long, Bến Tre và Tiền Giang, nơi được hình thành bởi cù lao Tân Phong, xưa là Cồn Cù, thuộc châu Định Viễn, dinh Long Hồ (hợp thành bởi 6 hòn đảo xinh xắn có tổng diện tích 2.430 ha). Tân Phong như hòn ngọc xanh giữa dòng sông Tiền đầy ắp phù sa, nổi tiếng với những vườn chôm chôm quả to và ngọt.

No comments:

Post a Comment

http://asiafriendfinder.asia